Truyện 18+ Đò chiều

Đọc truyện sex đò chiều về cô gái tội nghiệp, 2 lần lấy chồng rồi vẫn còn trinh,bị nói là sát chồng, cuối cùng có người phá được trinh của nàng.
Truyện 18+ Đò chiều

Mở đầu truyện người lớn đò chiều:

Mưa. Những cơn mưa mùa hạ dường như kéo dài bất tận. Mưa mịt mùng trắng cả bến sông. Đóng vội cửa quán, tôi quấn chăn ngồi thu lu trên giường mong cho mưa mau tạnh.

Tôi ghét cay ghét đắng, nếu không muốn nói là căm thù những cơn mưa dai dẳng như thế này. Bởi lẽ, sự nghiệt ngã của đời tôi đều bắt đầu từ những cơn mưa.

Sát chồng. Đó là lời nhận xét của một vài người già trong làng về tôi. Mặc. Tôi là một đứa con gái mới lớn đã biết gì, tôi thản nhiên trước mọi lời đàm tiếu.

Thản nhiên kiêu hãnh với mọi thứ mà tạo hoá đã ban cho mình: Một cơ thể trinh nguyên với làn da trắng mịn như sữa, đôi vú nhỏ tròn, chắc nịch.

Phía trên cặp mông mềm mại là vòng eo thon mảnh, tất cả đều tròn trặn như thứ trái cây vừa chín tới.

Hơn hai năm sau, tôi nhận lời cầu hôn với một chàng trai khoẻ mạnh, hơn tôi năm tuổi, con nhà gia giáo vào hạng bậc nhất ở làng bên.

Ngày vu quy, tôi lâng lâng trong niềm hạnh phúc, nửa như thẹn thò, nửa tò mò phấn khích. Ở tuổi mười tám, cơ thể tôi như lúa đang thì, tràn căng nhựa sống.

Lẽ ra khi màn đêm buông xuống, cánh cửa buồng khép lại, anh phải lao vào tôi như con trâu mộng trong cơn đói khát nhìn thấy đám mạ non mới phải. Đằng này, anh lảo đảo vào phòng, nồng nặc mùi rượu, cởi vội áo quần ngoài rồi lăn kềnh ra giường.

Cảm giác bực bội, xen lẫn tủi hờn, tôi khóc. Bên ngoài sấm chớp đổ dồn, mưa bắt đầu nặng hạt. Tĩnh tâm lại, tôi quay sang nhìn anh, tò mò ngắm thân thể cường tráng của anh.

Dưới ánh sáng mờ mờ của ngọn đèn, cơ thể anh đẹp như tượng tạc, từ làn da nâu bóng đến vòm ngực cao vồng, chân tay dài nổi bắp, cả chỗ ghồ lên nơi chiếc quần đùi ngắn cũn, bó sát.

Quen anh, đã nhiều lần trò chuyện, tâm sự dưới ánh trăng, đã nhiều lần anh hôn tôi, hôn cả lên ngực nhưng khi bàn tay anh sờ soạng xuống dưới thì tôi chặn lại. Anh là chàng trai có giáo dục, thấy tôi cương quyết nhiều lần vậy, đành thôi.

Anh đâu biết, khi ấy, trong vòng tay đam mê của anh, tôi cũng ham muốn lắm, nhất là khi cặp môi ấm nóng của anh cà miết trên bầu ngực, trên làn da non mềm nhạy cảm ở hai bầu vú…

Nhưng kìa, sao thế này. Tôi thảng thốt bật kêu thành tiếng khi nhận ra điều bất thường đến ghê rợn trên thân thể anh. ***g ngực vun đầy kia không có dấu hiệu phập phồng của sự sống.

Tôi lay gọi anh. Tôi quáng quàng la hét. Cha mẹ anh xuất hiện nơi cửa buồng với ánh mắt thất thần, hàng xóm lục tục kéo sang. Người ta đưa anh đi cấp cứu nhưng đã muộn.

Bác sỹ nói anh bị nhồi máu cơ tim. Trời đất như đổ sập, sao anh nỡ bỏ tôi mà đi ngay trong đêm tân hôn thế này. Mà cũng tại tôi, nếu tôi không quá tự ái bỏ mặc anh nằm đó cả tiếng đồng hồ thì biết đâu sự thể đã chẳng thế này.

Tôi bỏ về nhà mẹ đẻ sau tang chồng vài ngày. Không đi sao được. Mẹ chồng nhìn tôi, bố chồng nhìn tôi như nhìn kẻ sát nhân.

Cũng chẳng thể trách gia đình họ, vì dẫu sao, theo họ, tôi cũng là kẻ đã cướp đi mạng sống của đứa con trai độc nhất.

Vậy là tôi thành goá phụ ở tuổi mười tám. Người làng nhìn tôi với ánh mắt ghẻ lạnh, như muốn khẳng định lời tiên đoán của họ quả không sai. Tôi chỉ biết khóc thầm cho thân phận mình.

Thấm thoắt đã hơn một năm trôi qua. Nhờ sự an ủi của những người máu mủ ruột rà, tôi cũng dần hồi phục. Đàn bà con gái trong làng nhìn tôi nửa như khinh khi, nửa như ghen tị, tôi chẳng bận lòng.

Tôi lại thấy vui vui, chộn rộn trong lòng khi bắt gặp những ánh mắt đầy ham muốn nhục dục của những gã đàn ông. Già có, trẻ có. Tất cả họ nhìn như chực lột truồng tôi ra vậy.

Bên trong vẻ lạnh lùng cố hữu, tôi cũng có những khát khao ân ái rất ư trần tục. Nhiều lần ra giếng tắm, tôi thoả thuê vỗ nước oàm oạp dưới ánh trăng.

Trăng dát bạc tạo thành những quầng sáng trên vòm ngực nhu nhú, vun đầy, trăng nhễ nhại len vào cả khe đùi ẩm ướt, hoang sơ chưa một bàn tay đàn ông rờ tới.

Những lúc như thế, nếu có một gã đàn ông nào đó đè ngửa tôi ra, chắc tôi tôi cũng cam lòng để một lần được hưởng thú vui xác thịt.

Tôi lại sắp sửa lấy chồng. Cha thở phào, mẹ nhìn tôi nước mắt lưng tròng: Khổ thân con tôi quá!

Chú rể tôi chưa một lần gặp mặt, chỉ biết là con một gia đình khá giả trên phố huyện, do bà cô tôi mai mối. Tôi thẫn thờ, chẳng ra buồn, cũng không vui.

Tính nó vẫn vậy – cha tôi bảo thế. Tôi mặc nhiên chấp nhận như một sự an bài của số phận. Mặc nhiên ngay cả khi người chồng vắng mặt trong lễ đón dâu.

Sau lễ cưới, bà cô dẫn tôi vào buồng gặp mặt chú rể. Tôi sững người. Một khuôn mặt đàn ông mang thân hình èo uột của một cậu bé.

Tôi bất ngờ nhưng không buồn cũng chẳng khóc làm gì. Tôi đã khóc nhiều rồi, nước mắt đã mặn chát trong tim.

Đêm đó, tôi bỗng trở thành một đứa con gái dạn dĩ, tôi vừa khóc vừa tự cởi áo quần, ôm ghì lấy người chồng tội nghiệp.

Anh ta cũng có sung sướng hơn gì tôi đâu, cũng chịu chung số phận hẩm hiu không may mắn của kiếp người.

Tôi để mặc cho bàn tay èo uột của anh ta vuốt ve cặp vú căng tròn.

Dù chỉ có vậy, cảm giác mơn trớn từ tay người khác phái cũng đủ làm tôi rạo rực. Tôi run người khi cặp môi nhơn nhớt áp vào nơi đầu vú, mút tóp tép như trẻ lên ba.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *