Truyện 18+ Cuộc đời tự kể P2

Đọc truyện sex cuộc đời tự kể P2 về chàng trai mồ côi cha mẹ được chú nuôi và mối tình sex nhẹ nhàng với cháu gái của vợ chú,khi lên ở chung nhà.
Truyện 18+ Cuộc đời tự kể Phần 2

Mở đầu truyện người lớn cuộc đời tự kể P2:

Một thời gian sau, theo đề cử của HĐQT cty tôi nhận lời vào Sài Gòn tạo dựng chi nhánh của cty trong đó, 1 là tôi có nhiều điều kiện hơn các bác, các chú trong cty.
2 là tôi cũng tự muốn thay đổi không khí, may ra quên được những chuyện không hay trong cuộc sống của tôi. Xách va li ra sân bay Hương vừa tiễn tôi vừa khóc… tôi chỉ an ủi nó:

– Có gì đâu mà em khóc, anh chỉ vào đó chừng 1 năm là cùng, mà.. anh bay ra bay vào cũng đơn giản thôi mà. Có gì cứ gọi điện cho anh..

– Vâng, nhớ ra với em thường xuyên nhé, anh đi… em nhớ anh lắm

Xuống sân bay, thuê taxi đến ngôi biệt thự bỏ không của 1 ông bác trong HĐQT cty.

Trước đây ông này mua cái nhà này định bụng di cư vào Nam, sau đó có 1 số sự cố xảy ra trong nhà nên lại thay đổi quyết định định cư tại HCM nữa, nên ngôi biệt thự này đến nay cũng chỉ có tác dụng thỉnh thoảng cả nhà vào chơi và nghỉ ngơi mà thôi.

Đến nơi thấy cổng mở toang, tôi cứ thế đi vào, cửa cũng mở luôn.. không hiểu ai đến đây không biết.

Vào đến phòng khách thì thấy có 1 cô bé chừng 16-17 tuổi chạy ra chắp tay trước bụng cúi người chào tôi:

– Con chào cậu.. cậu mới zìa (giọng miền nam.. thấy dễ thương ghê)

– uh.. con là ai? Tên gì? Sao lại vào đây được?

– ủa… vậy cậu không biết sao, thế mà con lại biết cậu đó..

Thì ra đó là cháu của bà lão mà ông chủ nhà thuê để dọn dẹp, quét tước, trông nom căn nhà.

Sáng đến quét dọn, chiều thì 2 bà cháu lại về căn nhà thuê, lụp xụp để ở. Trước đây thì chỉ có bà lão là đến dọn dẹp, còn cô bé cháu thì đi học.

Mấy tháng trước khi tôi vào thì bà lão mạng bệnh không còn đi đứng được nữa, chỉ nằm 1 chỗ, còn mỗi cô bé kia đi làm lụng nuôi bà. Tất cả những chuyện đó đến mấy tuần sau tôi mới biết.

Còn lúc đến thì hỏi han vài câu, sau đó đi 1 vòng xem nhà, rúc vào cái phòng ưng ý nhất, thay đồ đi tắm. Con nhóc vào phụ tôi sắp đồ vào tủ..

Tắm xong lượn đi chơi cho đã, nhậu với mấy thằng bạn đến tận khuya, mấy ông miền nam nhậu đúng là lai rai, tôi không quen nên buồn ngủ rũ cả mắt, về lăn ra giường ngủ 1 giấc thật thoải mái.

Cũng thấy rằng mình đã quyết định đúng, môi trường thay đổi, không khí thay đổi, xung quanh mình có những con người, cách sống hoàn toàn khác…

Mọi chuyện diễn ra bình thường, đi thuê văn phòng, tuyển nhân viên, phần bổ phòng ban, phân bổ trách nhiệm, nhiệm vụ, công việc cho từng nhân viên v.v…

Cho đến 1 hôm đó là ngày chủ nhật. Tôi ngủ dậy định tắm rồi đi ăn sáng, ra vườn thấy con nhóc nó ngồi trên cái xích đu ngoài vườn, mắt mũi đỏ hoe… Nó nhìn thấy tôi vội vã chùi nước mắt rồi chạy ra hỏi:

– Cậu ăn gì chưa? Cậu cần ăn gì con đi mua cho…

– Chưa, giờ tôi mới dậy, chuẩn bị đi ăn, thế Linh (tên con nhóc) ăn chưa? Mà sao lại khóc nhè thế? Có chuyện gì không???

– Con chưa ăn, không có gì đâu cậu..

– Ngồi khóc mà nói là không có chuyện gì sao? Nói tôi nghe nào, xem tôi có giúp được gì không nào? Tôi kéo nó ngồi xuống cái ghế trong vườn rồi hỏi.

Đột nhiên nó oà lên khóc nức nở, rồi kể hết hoàn cảnh nhà nó. Bà nó ốm càng ngày càng nặng, họ hàng nhà nó ở quê thì khó khăn chẳng ai giúp được gì.

Bố mẹ nó thì dắt nhau lên vùng kinh tế mới ở Lâm Đồng, giờ cũng chả có tiền mà về thăm bà chứ đừng nói chuyện thuốc thang.

2 ngày nay nó còn chưa ăn gì.. có bao nhiêu tiền thì dồn vào mua thuốc với chút gạo cho bà ăn cháo… khổ thân!!!

Tôi bảo an ủi nó rồi kéo nó đi ăn với tôi, nó ăn 1 lèo 2 bát hủ tíu, nhìn nó ăn sao mà ngon đến thế, tôi thì chỉ làm được 1 bát, gọi cốc café ra ngồi xem nó ăn.

Ăn xong đưa nó về nhà thì thấy bà cụ đang nằm thiêm thiếp, mặc dù không đi được, nhưng cô cháu cũng rất chăm chỉ, phục vụ nên không bẩn thỉu gì. Bà cụ thấy tôi đến thì cuống quít định nhỏm dậy, tôi đến đỡ cụ lên cụ thều thào cám ơn tôi, rồi cứ ngồi khóc…

Tôi hỏi han bệnh tình rồi bảo sẽ đưa cụ vào viện điều trị, cụ tá hoả lên bảo tôi đừng làm thế, vào viện tốn tiền lắm, bà cháu tôi không đủ tiền, tôi uống thuốc bắc cũng đỡ rồi. Tôi nói đừng lo chuyện tiền nong, rồi gọi 1 cái xe taxi đến, đưa bà cụ vào viện.

Vào đó làm thủ tục nhập viện xong xuôi, mọi thứ ổn thoả tôi mới về nhà. Lúc sau thấy con nhóc mò về, nó cứ đứng sau tôi lí nhí cảm ơn tôi.

Tôi nói không có gì, đừng lo gì cả tôi sẽ lo hết mọi thứ, thật ra những chuyện này đối với tôi đúng là không thành vấn đề gì thật, coi như làm 1 việc tốt cho đời mà thôi, hoàn toàn không có ý gì.

Chiều tôi đến chủ nhà trọ mà 2 bà cháu Linh thuê, nói trả lại nhà, bà chủ nhà trở mặt, đòi tiền đền bù. Nó ngồi co rúm người khi thấy bà chủ nhà đòi hơn 1tr tiền đền bù vì không đúng như thoả thuận.

Số tiền với nó thì to nhưng với tôi cũng bình thường, không muốn lằng nhằng tôi đồng ý trả 1tr cho bà chủ nhà trọ rồi dọn dẹp đồ đạc đưa nó về nhà.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *