Truyện 18+ bước chân âm thầm P2

Đọc truyện sex bước chân âm thầm P2 về cô giáo có những suy nghĩ dâm đãng và cậu bé luôn theo dõi nhìn cô như muốn bắt cô đè ra đụ.
Truyện 18+ Bước chân âm thầm Phần 2

Mở đầu câu truyện người lớn bước chân âm thầm P2:

Cô giáo Hoan về đến nhà ướt mẹp. Lại lạnh nữa. Cô run lên từng chặp, răng đánh bò cạp, lời nói lắp ba lắp bắp. Cô như bị nghẹn, ấp úng mãi mới nói ra lời.

Cô than mưa dữ quá, lại gió lớn nên người cứ bị bạt đi, tưởng là không bò về tới nơi. Thằng bé nói chõ vô : thì cháu đã biểu để cháu đem áo mưa lẫn dù cho cô, cô lại không chịu, để giờ tới nỗi này.

Cô Hoan định cà khịa với nhỏ, nhưng thấy nó có lòng lo lắng tới cô nên nhịn ngang. Cô chỉ ừ hử và bẻ ngoặt sang một hướng khác : ai dè mưa gì mưa ác dữ.

Hồi giờ có khi nào tệ hại như vầy đâu. Thằng nhỏ lăng xăng đem cho cô cái khăn lông nói : cô lau đầu cho khô kẻo bị cảm lạnh. Cô giáo vừa cầm lấy khăn thì cậu nhỏ đã chạy đi rót một ly nước thiệt nóng đưa lại và nói như cụ non : cô cũng uống ly nước nóng cho giải rét.

Thằng bé đến giỏi, hết lo chuyện này lại xàng sang chuyện khác. Cô giáo còn đang thổi phù phù ly nước nhắp từng ngụm thì đã thấy cậu nhỏ cầm lăm lăm cái áo ngủ nỉ dầy trên tay. Nó chờ cô uống xong để hối cô thay ngay mớ quần áo ướt, ủ người cho ấm. Cô Hoan bật cười, nhưng âm thầm cô cũng thấy biết ơn nó.

Khi cô Hoan hớt cái áo thì thằng bé như nín thở đợi chờ. Chính cô giáo cũng lúng túng vì đứa bé sốt sắng quá, nhưng hổng lẽ cô lại thay ngay tại chỗ. Còn đi vô phòng thay thì có làm cậu nhỏ cụt hứng không. Nhìn bản mặt đì đì của nó, cô biết nó mong cô làm việc này trước mặt nó, để nó hãnh diện đã lo đầy đủ cho cô.

Tự dưng cô giáo hé môi cười và bật ra ý tưởng trêu chọc thằng bé chơi : thế cháu bảo cô thay quần áo ướt thì thay ở chỗ nào.

Tội nghiệp thằng bé sượng sùng, miệng chỉ huơ huơ mà tắt mất tiếng nói. Cô giáo đủng đỉnh nói : thôi được rồi, cô mệt quá chẳng còn hơi sức vào phòng nữa, cái lạnh làm cho cô lập cập hết chưn đi. Cô sẽ thay ngay ở đây cho đỡ rét, nhưng cháu phải quay đi à nghe.

Thằng bé nhận lời liền. Nó quay người ngay không chờ đợi. Cô giáo lột xột cởi khuy, nó nghe rõ mồn một tiếng lách cách đáng yêu hết sức. Nó đoán chừng cô đã cởi xong áo dài, nghe u u mà nôn quá cỡ. Chợt nghe cô la tá hỏa : tay cô lóng ngóng không rờ đâu ra cái khóa sau lưng nữa, đâu cháu giúp cô tháo hộ cái móc coi.

Đứa bé như du du nơi cõi mộng. Tai lùng bùng, lẽ đâu thần may mắn đãi ngộ cho nó tới cỡ này. Nó chập chững muốn lịm, thì cô giáo đã thúc thêm : làm đại đi, cô lạnh bằng chết rồi.

Thằng bé vội quay lại cái rột, cả cái lưng trần cô giáo đang hướng về phía nó, một đồi lưng mịn màng thẳng băng như đồng bằng sông Cửu. Màu da cô trắng muốt, dù cái lạnh có ánh lên chút màu tái nhưng thiệt tình vẫn đẹp.

Lại thêm sợi dây ren chạy vắt ngang lưng chừng lưng càng làm tương phản lên hai màu rất rõ. Dây nịt vú đen như hạt huyền, hắt chói với màu trắng thịt da trông đúng một bức tranh tuyệt tác. Cô giáo lại hơi xiết dây đai nên hằn lên đường rằn dài theo dải nịt, cậu nhỏ thấy hai tay bắt run e.

Cậu ta nín thở sáp lại gần cô giáo, nhón ngón tay lòn vào dây nịt để nâng nó lên. Nó muốn tránh để tay không chạm vào thịt da cô, nhưng run quá sức làm chạm va còn hơn nó dự liệu.

Đã vậy cô giáo còn chọc nó thêm nữa : cháu làm gì lóng ngóng làm cô nhột dữ vậy. Nó quíu thằn lằn luôn, chống chế liên miên : tại cô ghịt dây chặt quá, cháu phải lòn ngón tay vô mới nâng cái khóa khỏi cấn đau cô rồi mới dám mở.

Cô giáo nghe vậy liền có ý than : chèn ơi, cô lạnh bằng chết mà cháu cứ cà rề cà rề. Và cô run dữ tợn. Thằng nhỏ vội vàng đánh rơi sự ké né để xăng xái gỡ cái khóa nịt cho cô.

Khi cái khóa nhả ra và sợi dây nịt ngang đã chẻ thành hai mảnh tòn teng thì thằng nhỏ không biết làm gì kế. Nó ập à ập ùng như gà mắc đẻ.

Không rõ cô Hoan có tỏ hành động của nó chăng mà thấy cô hai tay ôm bợ lấy cái nịt vú, người run, miệng đánh lập cập. Rồi cô nhờ nó choàng cái áo nỉ trùm lên từ phía sau lưng cô, nó răm rắp làm theo.

Nó thấy cô thả phịch cái nịt vú rơi xuống sàn và quơ hai mép áo nỉ quấn tùm hum quanh người cô, chẳng kịp xỏ tay vô nữa.

Cô khom khom người và nghe rẹt rẹt tiếng quần bị kéo hất văng ra. Làm xong, cô ngồi phịch ra cái ghế cạnh đó, người thu lu một cục.

Thằng bé o bế đưa ly nước tận miệng giục cô uống thêm cho ấm bụng. Chỉ bấy nhiêu đó thôi mà thằng nhỏ mừng hí hửng, nó thấy như nó vừa làm được một kỳ công hết sức có ý nghĩa.

Nó lui cui lo thu nhặt áo dài, cái quần và chiếc áo nịt vương trên sàn nhà, giá như mọi lần cô giáo đã cản ngăn, nhưng giờ cô lạnh run chẳng bắt bẻ gì hết. Thằng bé lần khân chưa chịu đi dẹp mà còn lẩn quẩn xun xoe. Cô giáo hỏi : cháu còn chờ gì nữa.

Thằng nhỏ lại phải rụt rè thưa : cháu đợi cô cởi nốt cái món ướt trong người để cháu đem bỏ giặt luôn thể.

Thằng bé tránh không dám nói tên gọi của cái quần lót, nhưng cô giáo hiểu ra ngay, nên lồm cồm nhấc đít lên, một tay bo vạt áo, một tay cho vô trong kéo rột rột và cũng thả phịch ngay ra đất. Thằng nhỏ nín thở đứng chờ, nhưng chỉ một loáng hé qua, nó đã chợt nhìn cặp giò cô loạch xoạch ló ra nơi vạt áo.

Cũng như lúc nãy khi cô giáo bợ cái nịt vú, dù cô đã cố lấy hông và lưng che, nhưng lúc cô thả rơi để nó choàng áo vào thì nó cũng đã thoáng thấy một bên vú cô bày ra rồi. Lúc này ngồi khom thu lượm từng món rơi rải rác, nó mới thả lỏng cho sự tưởng tượng bay nhảy tứ tung.

Chao ôi, người đâu lại có thứ ngực đẹp đến vậy. Mới nhìn thoáng đã thấy ngẩn ngơ. Nếu lưng cô giáo đã trắng thì vú cô lại còn trắng nõn nà hơn.

Trông tựa như từng cụm tuyết trắng hay những lọn bông gòn rưng rưng ngoài đồng trống. Bầu đã tròn, da đã mịn lại còn cái nụ hồng hồng như đóa sen vừa hé nở.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *