Truyện 18+ ác mộng

Đọc truyện sex ác mộng về vụ án hiếp dâm 2 mẹ con tàn bạo của anh chàng nhà ở ven biển, có thú vui bệnh hoạn khi thấy gái đẹp.
Truyện 18+ Ác mộng

Mở đầu truyện người lớn ác mộng:

Nhà tôi ở một vùng biển đẹp. Vì thế nên nơi đây là một trong những nơi hội tụ của nhiều du khách thích tắm biển và dạo chơi trong rừng. Vì không khí nơi đây rất tuyệt vời.

Cứ chiều chiều tôi lại ra bãi biển ngắm nhìn đủ mọi thân hình, đủ mọi kích cỡ. Mắt giả vơ lơ đãng, nhưng thực ra tôi luôn liếc nhìn một cách thèm khát những thân thể phụ nữ trong bộ áo tắm mỏng manh.

Những bộ ngực, cặp mông như nhún nhảy mời mọc trước mặt tôi. Nhưng tôi cố gắng kìm chế để không nhìn vào những khe lõm trên ngực áo tắm, những chỗ hở của cặp mông…Điều này thật khổ sở.

Chính vì thế nên tôi đã mua một cái ống nhòm thật hiện đại và chọn cho mình một góc khuất trên đồi thông gần đó. Từ đó tôi có thể quan sát tất cả những gì tôi thích mà không bị ai để ý.

Những cặp đùi, bộ ngực, đôi mông…VÀ thi thoảng tôi còn được nhìn nguyên cả bộ ngực. Ấy là lúc có em nhảy sóng mạnh quá nên phần che ngực bị tụt xuống.

Tuy vội vàng kéo lên ngay nhưng tôi cũng đã kịp nhìn thấy, dù chỉ là thoáng qua, đầu vú xinh xắn lộ ra…Tất cả những điều đó kích thích tôi khôn tả.

Và tôi đi đến một quyết định: tại sao mình lại không thử làm một cái gì đó nhỉ? “Cái gì đó” tức là tìm một cơ hội thuận tiện để cưỡng hiếp được một trong số những chị em vú đít ngồn ngồn ở dưới kia. Và từ đó tôi bắt đầu phác ra một kế hoạch.

Trong nhiều ngày liền tôi quan sát rất kỹ khu rừng để tìm một điểm tương đối khuất, có thể tránh xa những kẻ có thể quấy rầy, yên tĩnh. Nhưng những nơi như thế thì lại rất ít có người lai vãng. Thế thì khó có thể thực hiện được ý đồ.

Nhưng cuối cùng tôi cúng chọn được một điểm phù hợp nhất, tuy cũng không có ai qua lại nhiều lắm. Vấn đề còn lại là phải “phục kích” và chờ cơ hội thôi, không còn cách nào khác.

Và tôi đã chờ trong rất nhiều ngày, rồi 1 tuần, 2 tuần, nhưng vẫn chả có “con mồi” nào xuất hiện. Tuy biết rằng phải kiên nhẫn, nhưng tôi vô cùng sốt ruột. Và đến lúc tôi nghĩ rằng đây không phải là một địa điểm thích hợp thì đến một ngày…

Khi tôi đang nằm chĩa ống nhòm lên trời ngắm lá cây – bởi vì tôi nghĩ chắc cúng lại như mọi khi thôi, chả được cóc khô gì – thì tôi thoáng nghe thấy có tiếng nói cười lao xao dưới chân đôi, nghe như tiếng phụ nữ.

Tôi liền bật dậy quan sát. Đúng là có người thật. Và là phụ nữ. Tôi liền chỉnh lại ống nhòm và chĩa về phía đó.

Có hai người đang tiến lại phía tôi: 1 bà chừng 40 tuổi, tóc ngang vai và một em chỉ chừng 16-17 tuổi, cao độ 1m63. Hai người vừa đi vừa nói cười rất vui vẻ.

Tôi đò rằng họ là hai mẹ con. Thế là có một chút thay đổi trong kế hoạch rồi, bởi vì tôi chỉ định tấn công 1 “con mồi”. Mà đây những tận 2 con. Chả nhẽ lại bỏ??? Không được! Tôi đã có cách rồi.

Khoảng chừng 10 phút sau thì tôi thấy bóng mẹ con họ thấp thoáng trước mặt.

Tôi liền đứng dậy vuốt qua quần áo một chút rồi tiến về phía họ, trong tay thủ kín con dao Thái Lan. Khi đi gần tới họ, tôi giả bộ không để ý, coi như đi thẳng.

Và khi vừa đi qua người con gái thì tôi đột ngột quay lại, một tay bịt mồm, và một tay cầm dao dí vào cổ cô em xinh đẹp. Bà mẹ giật mình đứng sứng thậm chí còn không thốt ra nổi một tiếng kêu.

– “Chỉ cần bà kêu lên một tiếng thôi là con bé này sẽ chết. Bà sẽ phải làm đúng những gì tôi yêu cầu, hiểu không?”

Bà ta gật đầu, mắt lộ vẻ kinh hoàng. Con bé trong tay tôi vẫn giãy dụa cố gắng thoát ra khỏi tay tôi.

-“Cả mày nữa đấy cô em bé nhỏ ạ! Nếu mày không muốn chết thì hãy thôi chống cự và làm theo những gì tao yêu cầu!”

Hoá ra nó cũng biết sợ và thôi không giãy dụa nữa.

-“Biết điều thế là tốt đấy! Bây giờ tao sẽ bỏ tay ra. Nếu chúng mày mà thốt lên một lời mà không có yêu cầu của tao thì biết sao rồi chứ?” Tôi vừa nói tay vừa hươi con dao lên không khí. Trong ánh chiều nó loé lên một cách đáng sợ.

“Tao mới lãnh án giết người xong và vừa trốn trại, bây giờ có giết thêm vài người nữa cúng không sao, mày hiểu chứ?” – Tôi doạ.

Tôi từ từ bỏ tay ra khỏi mồm con bé, nhìn về phía bà kia và hỏi:

-“Bà là mẹ con bé này hả?”

Thều thào, bà ta khẽ đáp : Đúng. Xin anh làm ơn đừng làm hại nó. Tôi có tiền, tôi có thể đáp ứng mọi nhu cầu của anh. Nhưng xin anh đừng động đến con bé. Hãy để nó đi.

– “Vậy thì hãy đi xuống dưới kia!” Tôi chỉ về nơi tôi đã chọn. Bà ta thoáng ngần ngừ, thế nhưng khi tôi tóm lấy tóc đứa con gái và dí dao vào cổ thì bà ta vội bứơc tới phí tôi đã chỉ. Tôi cũng kéo con bé đi ngay phía sau. Tôi cảm thấy người nó run lên.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *