Truyện chữ 18+ Hải Lan

Đọc truyện sex Hải Lan về đôi trai gái trên đường vượt biên sang mỹ, bao nhiêu sống gió đắng cay và những phút sung sướng tình dục trên biển.
Truyện chữ 18+ Hải Lan của Nguyên xuân

Mở đầu câu truyện người lớn Hải Lan:

– Tôi biết Hải-Lan qua trung gian của Linh, người em con ông chú. Vì họ là bạn cùng khoa, cùng trường. Linh và Hải-Lan đều theo ngành dược năm thứ 2.

Đúng ra tên nàng là Helen, nhưng kể từ khi biết nàng, tôi gọi nàng là Hải-Lan vì do trại âm từ Helen mà ra.

Bên cạnh đó, tôi cũng cho nàng biết Hải-Lan có nghĩa là hoa Lan của Biển. Dĩ nhiên làm gì có loại hoa Lan của Biển, nhưng thấy tên Hải-Lan ngộ-nghĩnh nên nàng tỏ ý ưa thích.

– Măc dù đã đến Mỹ hơn 5 năm, nhưng gia-đình ông chú đông con, trong khi việc làm của ông không phải nghề chuyên-môn, nên lợi-tức chỉ đủ chi dùng thôi.

Thành thử trong nhà chỉ có một xe cũ. Buổi sáng trên đường đi làm, ông chở Linh đến trường. Mỗi chiều Linh nhờ Hải-Lan chở về nhà và lệ thường nàng ở lại ăn cơm chiều với chúng tôi.

– Lúc đó vừa chân ướt, chân ráo đến Mỹ. Hai cha con tôi phải ở nhà ông chú. Một căn nhà 4 phòng ngủ với 9 nhân mạng thì nhốt vào đâu? Dĩ nhiên với người Việt-nam thì như các cụ thường nói :” Ăn nhiều chứ ngủ bao nhiêu”. Lại nữa, các cụ còn nói:” Đáo giang tùy khúc, nhập gia tùy tục”.

Cái tục ở xứ văn-minh và giầu có là, cha mẹ một phòng, con trai, con gái có phòng riêng, chứ không thể ngủ chung kiểu ở VN bốn ngàn năm văn-hiến được!

Bởi vậy căn nhà 4 phòng thì vợ chồng ông chú choán một phòng. Linh là con gái lớn giữ một phòng, hai đứa em trai một phòng, hai cô em gái áp út và út choán một phòng. Và một phòng rất rộng-rãi dành cho cha con tôi là basement.

Thực sự, chú tôi rất khó nghĩ khi phải xếp cha con tôi xuống basement, nhưng tôi đã trấn an ông bằng nhiều lý-lẽ khác nhau. Mà lẽ đúng nhất, đó là so-sánh với cuộc sống ở VN.

Nhiều gia-đình ở VN không có miếng đất cắm dùi, nhiều gia-đình có mái tranh vừa đủ che nắng chứ không thể đụt mưa.

Chưa kể đến những người sống lang-thang đầu đường, xó chợ… Vì lúc đó Nhà Nước có kế-hoạch giãn dân tại các đô-thị đi vùng kinh-tế mới.

Có lẽ đời sống ở vùng kinh-tế mới quá khó-khăn, lúa thóc hoặc những cây ăn trái không thể một sớm, một chiều có thu-hoạch. Vì vậy rất nhiều gia-đình tìm cách trở về thành-phố.

Khi trở về thì nhà cửa đã sang tay người khác. Chỉ còn sống nhờ vào nhà những người thân. Gia đình nào kém may-mắn hơn đành sống ở các lề đường, đưới gốc cây, bên mái hiên, với tấm nylon che nắng, đỡ mưa.

– Nghe tôi trình bầy như thế, ông chú đành tắc lưỡi phán: “Gặp thời thế, thế thời phải thế” Anh và cháu cứ ở tạm đây, để mai mốt sẽ xin chương trình gia-cư, khi đó dọn ra cũng được?

Cũng như những người tị-nạn khác, hai cha con tôi phải làm những giấy tờ cần-thiết khi đến Mỹ. Từ thẻ an-sinh xã-hội đến chích ngừa và xin tiền trợ cấp.

Những lần như thế đều được Hải-Lan giúp đỡ rất nhiệt tình. Khi cần chúng tôi phải cho nàng biết trước, để nàng sắp xếp giờ giấc đến trường hoặc xin cái hẹn khác cho phù-hợp với giờ nghỉ của nàng.

– Tục ngữ VN có câu:” Nhất cận thân, nhì cận lân”. Trường hợp của tôi và Hải-Lan nằm ở vế thứ nhất. Qua nhiều lần chở cha con tôi đi đây, đi đó, tình thân giữa chúng tôi tiến triển rất thắm-thiết.

Bên cạnh đó Hải-Lan rất yêu mến con gái của tôi. Thỉnh-thoảng nàng mua cho cháu vài con búp-bê nhỏ hoặc những trang sách có đủ hình thú-vật hoặc những món đồ chơi nhỏ. Nàng bỏ nhiều giờ ngồi tập cho cháu vẽ, tô mầu hoặc sắp xếp các hình.

Đặc biệt cháu cũng rất yêu mến Hải-Lan, mỗi khi Helen ra về, cháu đòi theo, khóc nức-nở. Lúc này cháu gần một tuổi, đang trong thời gian bập bẹ tập nói.

Vì tiếp cận với Hải-Lan hàng ngày như thế, nên cháu bập-bẹ nói và hiểu tiếng Anh nhiều hơn tiếng Việt.

– Trong một chuyến vượt biên tại bờ biển Vũng-tầu. Tôi bế đứa con gái chưa quá 6 tháng, lội nước, đạp sóng lên tầu trước, đang định nhẩy xuống bơi vào bờ để dìu vợ và đứa con trai lớn chưa quá 5 tuổi, thì đột nhiên những tiếng súng chát-chúa nổ liên hồi.

Hoảng hồn, những người vừa leo lên tầu nằm dài trên boong, nép mình bên mạn tầu tránh đạn. Người lái tầu kéo tay ga, con tầu rùng mình, chồm sóng hướng ra khơi.

– Khi định thần lại… thì chung quanh chỉ là bóng tối chập-chùng. Bầu trời một vài ánh sao lạc-lõng, bơ-vơ.

Mặt biển như có hàng ngàn vì sao tan vỡ, khi con tầu xẻ bóng đêm, gối sóng trườn tới, để lại phía sau một vệt sáng của trớn nước do con tầu vừa đi qua và xa hơn nữa về phía sau là màn tối âm-u.

Những người lên được tầu, kẻ thì lạc con, kẻ mất vợ, kẻ không kịp dìu người thân. Tiếng kêu khóc của trẻ thơ, tiếng nức nở của sự chia-lìa hòa cùng tiếng sóng đập vào mạn thuyền như một điệu nhạc chia-ly ai-oán!

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *