“Truyện sex” Em thích đọc truyện dâm P2

Truyện sex Em thích đọc truyện dâm P2
-“Alo. Cho hỏi có phải là anh tr không?”
 
Nó im lặng
 
-“Alo. Cho hỏi có phải là anh tr không?”
 
-“Uhm. Tr đây cho hỏi ai vậy?, kiếm tr có chuyện gì?”
 
-“Ah…. cách đây một tuần cậu có cứu một người bị tai nạn xe. Đó là ông chủ của tôi. Ông chủ nhờ tôi liên lạc với cậu. Hẹn cậu một bữa ăn trưa.”

 

-“Sao chị biết số em. Chú ấy khỏe rồi hả chị. Mà sao lại mời em”.
 
Nó lịch sự hỏi chứ nó cũng biết thừa là nhà giàu người ta không muốn nợ hay mang ơn ai. Chắc gặp cảm ơn rồi trả tiền đây mà. Nó mừng quýnh vì thoát khỏi bát mì thần thánh.
 
-“Số của em bên bệnh viện lúc làm giấy người ta đưa. Ông chủ khỏe và đi lại được rồi. Ông chủ mời em để cảm ơn và có việc quan trọng. Trưa nay em rảnh chứ?”
 
-“Dạ trưa nay em không làm gì.”
 
-“Vậy 12h30. Nhà hàng Phúc An Khang. Em biết chứ?”
 
-“Dạ 12h30 em có mặt chào chị”.
 
……………………
 
12h30, phòng vip, nhà hàng Phúc An Khang.
 
-“Cháu tới lâu chưa?”
 
Đang thả hồn vào bộ truyện xxx giọng nói làm nó giật mình nhìn lên. Trước mặt nó là chú trong bộ vest đỏ đô, giầy tây trắng sang trọng. Nhìn hết một lượt nó nhíu mày. Bộ đồ valentino nguyên bộ. Đồng hồ rolex. Người này không phải dạng bình thường.
 
-“Dạ chào chú. Cháu vừa tới thôi. Chú thấy trong người thế nào? Các vết thương đã đỡ đau chưa?”
 
-“Chú khỏe rồi. Lúc đó may nhờ có cháu. Thôi hai chú cháu ta ngồi vừa ăn vừa nói chuyện”.
 
Sau 30′ vừa ăn vừa nói chuyện. Tất cả chỉ xoay quanh về nó như tên, tuổi, công việc… Rồi chú hỏi nó:
 
-“Tr này vụ tai nạn của chú cháu là người chứng kiến, cháu thấy….. nó không phải là tai nạn đúng không?”
 
Nó im lặng nhìn quanh, chú như hỉêu ý gật đầu nói:
 
-“Không sao, ở đây toàn người của chú. Cả cái nhà hàng này cũng là của chú, cháu cứ an tâm”.
 
Nó nhìn chú như muốn kiểm chứng từng lời nói. Nếu đúng thì linh cảm mách bảo nó đang vướn vào một cái gì đó không yên bình. Nó nhìn chú hồi lâu.
 
-“Sao chú hỏi vậy? Mọi việc cháu đã kể hết cho chú rồi. Không lẽ chú có hiềm khích với ai?”. Chú nhìn nó, rút ra một tờ giấy
 
“Nguyễn Minh Trí, sn ………….. đang làm lái xe cho c.ty sala”.
 
Nhưng tất cả đều là giả. Chú đã cho người điều tra. Mọi thông tin về cháu đều là giả. Chỉ có công việc là thật. Thật ra cháu là ai? Tiếp cận chú có mục đích gì. Tệ, từng chữ lọt vào lỗ tai nó đều mách cho nó biết mọi việc đang rất tệ. Nó vẫn nhìn chú, mặt lạnh tanh.
 
-“Đúng. Tất cả về cháu đều là giả. Cháu có nỗi khổ riêng nên ko muốn người khác biết cháu là ai. Hôm đó cháu chở sếp ra sân bay thì tình cờ thấy chú và giúp chú. Cháu không nghĩ làm việc tốt cũng bị nghi ngờ”.
 
Chú nhìn nó hồi lâu. Mới cất lời.
 
-“Trước giờ chú ít khi nhìn lầm người. Nổi khổ của cháu chắc khó nói chú không hỏi làm gì. Chú điều tra về cháu là vì nhìu nghi vấn:
 
Thứ nhất cháu có mặt đúng lúc, kĩ năng của cháu rất nhanh và chính xác
 
Thứ 2 cháu có thể vung tiền ra để giúp người không quen viết rồi bỏ đi không hề đề cập đòi lại.
 
Thứ 3 cháu không hề ra khỏi nhà từ khi giúp chú.
 
Thứ 4 cháu biết chú là người thế nào từ khi chú bước vào phòng, ánh mắt của cháu không phải của người thường, cháu không choáng cũng ko ngạc nhiên. Ngược lại còn rất quen thuộc”
 
-“Chú chỉ hỏi 1 câu đơn giản. Cháu là người thế nào?”.
 
Nó phụt cười, nụ cười lạnh băng làm chú nheo mắt khó hỉu. Nó nhìn chú
 
“Quá khứ cháu không nói được. Cháu nhanh nhạy là do rèn luyện, cháu cứu chú và ko lấy tiền vì lúc đó chú đang đau, cháu định mai tới lấy thì chú về rồi, không biết liên lạc thế nào. Cháu ở nhà vì sếp cháu đi Châu Âu còn cháu thì giúp chú nên hết tiền vì vậy ăn mì gói nguyên tuần. Cháu biết chú là người thế nào vì…….. vì cháu là cháu nên cháu biết. Thế thôi”.
 
-“Cháu là người thế nào chú biết để làm gì. Sau hôm nay chắc gì còn gặp nhau nữa đâu chú.”
 
“Đã vậy rồi cháu sẽ kể phần còn thiếu trong vụ tai nạn, cái xe tải đó không có bản số, cách húc cũng ko phải do ngẩu nhiên mà cố tình, người lái tính rất kĩ lực tông và đường thoát nên thoát đi rất nhanh. Đó là tất cả những gì mà cháu biết. Còn giờ chào chú cháu về”.
 
Nó đứng dậy mở cửa ra ngoài thì ngoài cửa nguyên một đấm nhắm thẳng mặt đấm tới. Nó nhanh như cắt né nắm đấm đồng thời đá thẳng. Tên đấm nó nằm lăn ôm bụng. Đằng sau tiếng vổ tay vang lên. Chú cất lời:
 
-“Đúng là chú đoán không lầm. Cháu không phải người thường. Cái thân phận che giấu của cháu cũng không phải bình thường. Chú cũng ko nghĩ cháu có ý hại chú vì cháu có nhìu cơ hội để giết chú, cũng không phải đánh cắp thông tin quan trọng vì cháu không hề tìm cách tiếp cận chú. Thôi chú xin lỗi vì thử cháu, trên đời chả tin ai được mà đúng không? Ngồi xuống đây, chú có việc cần thương lượng”
Đánh giá 5 sao bài viết:
[LN: 0 SS: 0]

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *